T từng có một em bé mèo mù, tên Kẹo Dừa.
T gặp em trong chuyến về miền Tây, ở ké nhà người quen và chỉ có duy nhất 1 đêm ngủ lại rồi quay ngược lên TP. Trong buổi sáng ấy, t nghe tiếng mèo con trong đống củi khô sau vườn. Túm được em, là một bé con lông bị nhọ nồi và bụi bẩn làm dơ hèm, 2 mắt sưng to, người đầy bọ chét.
T lau người cho em bé. Trắng tinh, nhỏ xíu, đáng yêu. T gọi em là Kẹo Dừa, là chút ngọt mà cuộc đời mang đến.